Tình vờ

Có cặp mắt ẩn sau cánh cửa

Như kẻ trộm rình mò, đánh cắp những vần thơ

Nhịp tim đập, rung bức tường loang lỗ

Như giây phút đầu tiên phát hiện tình vờ
Rồi cũng phải rời xa vùng kỷ niệm
Đêm mưa giông mơ thấy nước tràn nhà
Cách một đoạn đường trong hẻm quen lầy lội
Tròn năm rồi sao như mới hôm qua
Chiếc bàn con sau bao ngày không nở vất
Ai đã lấy đi rồi? Tôi muốn cám ơn
Vật thể trinh nguyên đừng thuộc người không xứng
Có xót xa lòng cũng xin được giấu nguồn cơn
Và cặp mắt vẫn rình mò sau cánh cửa
Hoặc tôi đang thành kẻ tâm thần
Tôi rưới nước đến khi tàn bếp lửa
Hoang lạnh về cho nỗi nhớ bâng khuâng…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Create your website with WordPress.com
Bắt đầu
<span>%d</span> bloggers like this: