Design a site like this with WordPress.com
Tham gia

Chẳng thà

Đêm mất ngủ lang thang miền ký ức
Chuyến xe buồn dong ruổi những mùa xưa
Những con đường sớm nắng chiều mưa
Những gương mặt
Những vui buồn
Ảo ảnh
Và kỹ niệm chúng mình- tàn tro lạnh
Anh thẩn thờ
Em mờ ảo khói sương
Tôi muốn về miền hạnh phúc yêu thương
Bên nệm ấm, gối chăn nồng
Gác nhỏ
Chuyến xe qua nơi bạt ngàn cây cỏ
Như lạc về vùng quá khứ hoang sơ
Ngày xưa chẳng thà chỉ là một cơn mơ
Lời yêu chẳng thà chỉ như gió thoảng
Đời chẳng thà chỉ kiếp này để chọn
Trời chẳng thà cứ phó mặc, quay lưng
Tình chẳng thà như giòng lệ rưng rưng
Em chẳng thà như bóng chim tăm cá
Để chiều nay tôi âm thầm hoá đá
Cho nỗi buồn vời vợi đến ngàn sau…

Advertisement

Thời gian

Tháng tháng năm năm có nỗi buồn như chú chuột nhắt chạy lòng vòng trong căn phòng hẹp khu nhà trọ
Chú chuột ngoan như món đồ chơi điều khiển từ xa
Ô hay, tôi vừa bắt gặp màu lông chuột từ huyền đen đã thành bạc trắng
Bất chợt tôi sờ tay lên mái tóc
Thở dài vì chưa kịp nhuộm đã hoa râm
Làm sao trốn chạy định luật thời gian
Tháng tháng năm năm
Tôi lặng lẽ bước đi trên những nẽo đường chông gai, mắt mờ chân mõi
Tháng tháng năm năm
Chú chuột nhắt trở nên chậm chạp trong căn phòng trọ bỗng hóa mênh mông
Chú chuột già hơn tôi nghĩ
Tháng tháng năm năm
Tôi không hay trời đã sang mùa
Chỉ còn bàn tay dắt dìu nhau vượt qua chông gai là chưa trở thành ký ức

(25/10/2022)
SĨ HUỲNH

Ô chữ

Nghiêng nghiêng
Chiều tắt nắng, bóng mây màu xám xịt
Ô chữ không lời giải
“Khuôn mặt chữ điền”…”nón lá che ngang”
Bàng bạc phố
Bước chân về đường thênh thênh đèn đường vừa lên
Tôi điền vào những từ không dấu
Ngang dọc dọc ngang
Mắt ráo hoảnh
Dòng xe cộ ngược xuôi
Nỗi cô đơn tràn lấp
Ngang dọc như nhau
“Từ dài nhất”- có 7 ô lựa chọn
Những ánh đêm lắm sắc màu lung linh huyền ảo
Tôi vừa giải xong ô chữ
Con hẻm tối nhờ nhờ có khu trọ đèn leo lét chờ người về cho bớt lạnh gác đêm

(24/10/2022)
SĨ HUỲNH

Cuối tuần

Xe lắc lư nắng loang lỗ đường chiều
Xe bon bon cầu vượt trong thành phố nhỏ
Cuối tuần không mưa tầng mây cao xanh thẳm
Cơn bão ngoài khơi xa đã thành áp thấp
Đêm qua mưa rớt mái trọ nghèo
Xe chậm bánh qua ngã tư đường giờ công nhân tan ca đông đúc
Tiếng em bé khóc ở hàng ghế sau cùng
Tiếng mẹ dỗ con chất giọng còn trong trẻo lắm
Anh bỗng nhớ tiếng võng đưa kẽo kẹt mé vườn nhà
Tiếng chú chó đốm sủa chị mèo hoang vượt bờ tường thấp
Bên hè trăng sáng soi vườn chuối, cơn gió miên man, tiếng côn trùng rỉ rả
Sắp tới rồi, mái ấm đơn sơ, niềm vui hội ngộ
Xe nhích từng mét một
Xe nối đuôi chầm chậm qua cầu
Buổi tối, một khúc đường hàng quán nôn nao
Làm anh nhớ bữa cơm chiều của mẹ
Sắp đến rồi, anh lay khẽ
Bỗng gặp nụ cười hiền: Em có ngủ đâu!

(23/10/2022)
SĨ HUỲNH

Chốn ấy tôi yêu

Về Gia canh chiều vàng mong manh
Qua ngày mưa lối mòn sũng nước
Vai ba lô lắng bàn chân bước
Thương hàng cây ăn trái ven đường
Một màu xanh phủ che tầm mắt
Chiều bâng khuâng chim chóc về rừng
Nhà ba gian cháu con đang đùa giỡn
Mẹ chắc tưới rau, lui cui ở sau vườn
Bếp củi bập bùng đỏ hồng đôi má
Em gái tôi đang nấu bữa cơm chiều
Những khuôn mặt quen nghe thương đến lạ
Gần một năm rồi, chốn ấy tôi yêu…
(11/6/2018)

Anh đã hết cô đơn

Nhớ em quá, cuối tuần thứ bảy
Nhớ môi cười thủ thỉ những lời yêu
Từng ngày qua anh đợi buổi chiều
Nơi góc phố hẹn hò trao hơi ấm
Từng ngày qua trái tim yêu thấm đẫm
Lời tự tình như nắn nót cung tơ
Em đâu rồi, cho anh gửi câu thơ
Từ lâu lắm đã không xuôi vần điệu
Rồi em đến, tóc nâu trầm, dáng liễu
Anh chợt bồi hồi một khúc tơ vương
Em xa rồi, cho len lén nhớ thương
Anh hát bài ca đôi mình ước mộng
Đắp mộ cuộc tình năm xưa ảo vọng
Em đâu rồi…Anh đã hết cô đơn…

Giấc kê vàng

Hai mươi năm
7000 đêm
“Ôi cả thời gian, tóc mẹ bạc màu, áo chị sờn bâu”…
Năm mươi năm
Tóc mình điểm bạc, nỗi đời canh cánh, ước mơ lắng sâu…
Sáu mươi năm
Hăm mốt ngàn đêm
Kỷ niệm phai màu, những bước chân chưa mõi
Ký ức chập chùng những mùa trăng hờn tủi
Những buổi tàn canh, cơn nồng nàn vẫn đợi
Đêm mưa buồn
Ngõ vắng, thềm hoang
Ta trở về từ góc phố lang thang
Sáu mươi năm
Giấc kê vàng
Cuộc đời như giấc mộng…

(26/9/2021)

Sĩ Huỳnh

Nhớ Gia canh

Vườn nhà mẹ lâu rồi đã khác
Không còn mảng rau tươi vì đất cỗi cằn
Con chó mực nhốt trong chuồng gà cũ
Ngồi nhớ một thời phá phách vườn xanh
Lâu lắm rồi
Nhớ quá Gia Canh
Hẻm bê tông, bước chân về hoan hỷ
Nhớ từng góc nhà, chỗ bàn ăn, chiếc ghế bằng dây đan cũ kỹ
Bầy trẻ dại nô đùa cười nói râm ran
Buổi tối quây quần
Câu chuyện giòn tan
Những đêm mưa ngủ vùi trong chăn ấm
Không về được rồi
Nỗi buồn thấm đẫm
Chỉ biết đợi “chiều chiều ra đứng ngõ sau”…

SĨ HUỲNH

Một xuân nào

Đầu giờ chiều cơn mưa vội vã
Thêm chút xuân rơi rụng xuống đời
Rằm tháng giêng cõi lòng thư thả
Ngọn gió nào muốn rủ rong chơi
Chiều tắt nắng phố phường nhẹ bước
Dáng xuân phai một nỗi âm thầm
Đường thênh thang cho mình ao ước
Một xuân nào trọn tiếng tri âm…


(15/2/2022)

Sĩ Huỳnh

Ngày mưa ngóng trông

Kìa cơn mưa vừa qua phố tôi
Trời rì rào xua bớt đơn côi
Em ở đâu, gác buồn trống lạnh
Nhớ mùa xưa bổi hổi bồi hồi

Nhớ người xưa, ơi nụ cười xinh
Mắt biếc buồn hồn thơ lung linh
Ba năm hương lửa còn nuối tiếc
Rồi chia xa, trách ai vô tình

Mưa ngọt ngào, ngày mưa ngóng trông
Dù tình yêu đã quên đàn ông
Thương em không hết, làm sao trách
Thôi cứ theo nước chảy xuôi dòng…