Quê mẹ mùa xuân

Mùa xuân đi dọc đường mai
Nắng xuân đang nhẹ gót hài thướt tha
Chạnh lòng viễn xứ phương xa
Kiếp đời lang bạt, nỗi nhà héo hon
Qua cầu gió lộng chiều buông
Xe như rẽ sóng giữa tầng trời mây
Thỏa lòng kỳ tích ngất ngây
Quê nghèo thương mẹ, gắng xây chiếc cầu
Nghe từ sông nước bể dâu
Tình quê, nghĩa mẹ dãi dầu tháng năm
Đường trên cao, mạch sống ngầm
Tự hào chiến tích lặng thầm quê hương
Qua cầu gửi lại niềm thương
Mùa xuân khơi những suối nguồn lắng sâu!

Sĩ Huỳnh

Chiếc bông vụ quay cuồng

Nửa khuya lắc rắc mưa không dứt
Phố buồn cho lạnh cả mùa xuân
Online thấy mẹ còn thao thức
Chăn nghèo có đủ ấm tình thân?

Sắp sáu giờ trời sao vẫn tối
Dọc đường ướt sũng cả vần thơ
Mưa trái mùa, tình anh ngược lối
Chiếc bông vụ quay cuồng, tôi đánh cắp giấc mơ (*)

(19/1/2018)

(*): Inception (Kẻ đánh cắp giấc mơ) là bộ phim hành động khoa học viễn tưởng của Leonardo DiCaprio.

Chuyến tàu đêm giao thừa

Lạ quá, mùa xuân mong én bay
Buồn như dáng mẹ ngóng sum vầy
Ngùi thương riêng bóng mình lầm lũi
Đau khúc đoạn tình đang bủa vây
Ai có về dùm mang ý thơ
Thả trên sông cũ lắng đôi bờ
Quê hương, những bóng dừa râm mát
Có kỷ niệm tàn như giấc mơ
Phố trọ đêm buồn nghe tiếng mưa
Không dưng tôi đếm phút giao thừa
Thấy mình trên chuyến tàu năm cũ
Hồi còi giục giã kiếp tiễn đưa…

Anh sẽ đến

Rất có thể mùa xuân không đến
Đêm ba mươi không có giao thừa
Xóm hoang vu không bóng trẻ nô đùa
Đường phố cũ thênh thang buồn vắng lặng
Anh sẽ đến dù niềm đau trĩu nặng
Tìm mùa xuân trên nẽo cũ đường xưa
Anh sẽ đến dù lầm lũi trong mưa
Vì anh vẫn yêu em tha thiết
Yêu em quá mà em đâu biết
Ai đem giấu mùa xuân cho anh mãi đi tìm ?!

Xin Chúa chúc lành

Mai cũ năm rồi ai đã mua?
Sân nhà xanh thắm chậu hoa vua
Sao có những ngày xuân như thế?
Như tôi ngơ ngác đến quên mùa
Không nhớ tết rồi tôi ở đâu
Giao thừa như rả rít mưa ngâu
Gác vắng phố nghèo đời giá lạnh
Đối bóng canh khuya giọt rượu sầu
Không thể trách người bạc như vôi
Để mình xuân ấy giữa đơn côi
Bao năm mới gọi là tri kỷ?
Thôi vậy, thương ta kém hiểu đời
Chưa biết xuân này có đáng xuân
Dẫu sao trên hết cũng tình thân
Xin Chúa chúc lành cho tất cả
Nâng ly, chia khúc nhạc đón mừng…

(14/1/2018)

Mùa đông lạnh

Chiều sẫm tối cà phê góc phố

Lắng nỗi buồn nửa kiếp cô đơn

Người yêu xa, hoa vàng mấy độ

Phương trời nào biết có vui hơn?

Nghe gần lắm mùa đông lành lạnh

Gió phố phường rạo rực gót phiêu du

Kỷ niệm xưa giáo đường đêm Thánh

Dẫn lối ta lạc chốn sa mù

Giữa náo nhiệt, ngẩn ngơ bài hát cũ

Khói thuốc mờ tầm mắt xa xăm

Cà phê đắng hồn thơ ủ rũ

Tình đơn côi, giọt lệ âm thầm…

Đường xuyên rừng

Yên ả đêm Mã Đà
Chim rừng lan gió nhẹ
Treo cao vầng trăng khoẻ
Nhà nghỉ buồn như thơ

Nhà nghỉ buồn như mơ
Thạch sùng theo giỡn bạn
Lắng hồn đơn phiêu lãng
Chút ngọt ngào lập đông

Tình em vào hư không
Cho đời anh ngơ ngác
Xuyên rừng, qua suối thác
Lên ngọn nguồn hoang sơ
Mã Đà buồn bơ vơ…

(11.12.2014)

Mình ên

Mình ên về lại Saigon
Mình ên, cao tốc xe bon đường dài
Mình ên,cảnh vật u hoài
Mình ên, giọt nắng cuối ngày bâng khuâng
Mình ên, mùa sắp sang xuân
Mình ên, đồng lúa đang gần lại xa
Mình ên, trời đất bao la
Mình ên, một kiếp nhạt nhoà phiêu linh
Mình ên, cõi tạm nhân sinh
Mình ên, ta lại một mình, mình ta…

Những bến bờ

Nửa đời giờ biết về đâu

Hành trang thơ chỉ đôi câu tự tình

Khi buồn chỉ biết làm thinh

Lúc vui cũng chỉ có mình với ta

Ngọt bùi cay đắng xót xa

Dù cho nếm trãi vẫn là hư vô

Biển đời, những đợt sóng xô

Thuyền ta một kiếp hải hồ lênh đênh

Buồn buồn, nhớ nhớ, quên quên

Quanh co, khúc khuỹu, gập ghềnh đường mơ

Ta về vui lại trong thơ

Tình yêu vẫn những bến bờ xa xăm…

Tình vờ

Có cặp mắt ẩn sau cánh cửa

Như kẻ trộm rình mò, đánh cắp những vần thơ

Nhịp tim đập, rung bức tường loang lỗ

Như giây phút đầu tiên phát hiện tình vờ
Rồi cũng phải rời xa vùng kỷ niệm
Đêm mưa giông mơ thấy nước tràn nhà
Cách một đoạn đường trong hẻm quen lầy lội
Tròn năm rồi sao như mới hôm qua
Chiếc bàn con sau bao ngày không nở vất
Ai đã lấy đi rồi? Tôi muốn cám ơn
Vật thể trinh nguyên đừng thuộc người không xứng
Có xót xa lòng cũng xin được giấu nguồn cơn
Và cặp mắt vẫn rình mò sau cánh cửa
Hoặc tôi đang thành kẻ tâm thần
Tôi rưới nước đến khi tàn bếp lửa
Hoang lạnh về cho nỗi nhớ bâng khuâng…

Create your website with WordPress.com
Bắt đầu