Tình ta bên lỡ bên bồi

1. Hẻm buồn phố vắng chiều phai Tin xa thắc thỏm đợi ngày bão tan Đêm rồi nguyện ước bình an Nghe như chuông đổ giáo đường thiết tha 2. Rì rào gió lộng mưa sa Buồn lên sợi khói nhạt nhoà tuổi tên Tình đầu kẻ nhớ người quên Duyên sau giữ chút tơ bền trăm năm 3. Cuối tuần lại muốn về thăm … Đọc tiếp Tình ta bên lỡ bên bồi

Hôn môi xa

Cuối tuần rồi, nỗi nhớ cứ thiết tha Như lâu lắm chưa lần tao ngộ Như bờ bãi sông quê Như mạn thuyền Sóng vỗ Những lớp sóng xô tan biến đến vô cùng Em đâu ngờ, con tim ấy vốn bao dung Muốn ôm hết đất trời vạn vật Không màng nữa những gì được, mất Một vòng tay ngờ nghệch đến điên rồ … Đọc tiếp Hôn môi xa

Mùa cũ bâng khuâng

Chiều lại buồn như chưa từng vuiTrời không mưa sao gió mây ngậm ngùiTôi muốn gửi lời thơ về phương đóCó mẹ hiền đang héo hắt đơn côiVẫn mõi mòn trong giấc mơ tôiHình bóng quê nhà, nụ cười của mẹMẹ ít nói hơn, hay nhìn con lặng lẽĂn ít ngủ nhiều, rêm nhức tay chânTrung thu về, những mùa cũ bâng khuângNhớ biết bao … Đọc tiếp Mùa cũ bâng khuâng

Vòng tay nồng nàn

Giấu trong tim một sắc hồng bí ẩnNhư màu của hoaMột chút ráng chiềuTrong bóng tối, như màu ánh lửaĐêm trở về chân bước liêu xiêuEm đâu rồi, sao anh thấy cô liêuNỗi nhớ xưa phủ màu rêu xámNghe trong gió hương mưa về ảm đạmNgã ba dưới chân cầuĐường vắng không aiPhố trọ buồnVạt nắng xiên khoaiĐứng bên hiên nhìn cổng rào khép kínEm … Đọc tiếp Vòng tay nồng nàn

Nhớ chị

Chốn xưa tôi bước chân vềHẽm sâu ngõ hẹp, bộn bề nỗi vuiBỗng dưng thoáng chút ngậm ngùiNền xưa, nhà cũ – đâu rồi dấu xưa?!Ngồi nhà chị, sợ trời mưaChị tôi nghèo lắm, sớm trưa tảo tầnBóng hoàng hôn rũ ngoài sânTuổi thơ tôi thả chơi rong chưa vềChuông chùa giục tỉnh cơn mêBa mươi năm đã não nề ước mơ… Đọc tiếp Nhớ chị

Phố xa

Chiều về ngọn gió bâng khuângLuồn qua ký ức những lần cách xaLâu rồiCứ ngỡ hôm quaNgười đi thầm lặng, nỗi nhà héo honChiều về những ngọn đèn lênXe xuôi vạn lý về miền nhớ nhungNhẩm lời câu hát bao dungÀ ơi…Như mẹ vẫn cùng với conMôi trầu đỏ một màu sonXỉa rê cục thuốcGiờ còn nồng cayGió chiều khẽ hát bên taiCòn thương rau … Đọc tiếp Phố xa

Nỗi nhớ chia đôi

Đêm không ngủ nghe côn trùng rả rít  Chợt nặng lòng câu “quê cũ, người xưa”  Bến tre buồn đằm thắm sau mưa Nhớ em quá, ơi tình yêu trẻ  Chỉ cần anh, cái gật đầu rất khẽ Ta lại bên mình, tình lại sánh đôi Nhưng anh đã lặng thinh dù biết sẽ đơn côi  Thà như thế, tình ơi, thà như thế Đừng … Đọc tiếp Nỗi nhớ chia đôi

Nụ cười trên thảm cỏ

NỤ CƯỜI TRÊN THẢM CỎThứ bảy có ai về Gia CanhNhà tôi gần xã, hẻm quanh quanhXa trông tít tắp đường mới mởXe cộ bon bonĐợi khánh thànhSáng sớm uống trà tiệm sửa xeCó khi đông khách, lúc loe hoeĐịnh quán xứ mình không phung phíChi tiêu đúng mựcKhá kiêng dèCô bé tóc vàng mắt long lanhPhóng xe đạp điện lướt qua anhBỏ lại nụ … Đọc tiếp Nụ cười trên thảm cỏ

Gió Rừng Sương

Mưa sắp về qua Lạc DươngChiều nay nghe Gió Rừng Sương* thoáng buồnĐêm rồi lễ hội Cồng chiêngBập bùng ánh lửa dưới triền Lang BiangLệ nhoà môi mắt Ka SenTình rơi trên những phím đàn K’TungBâng khuâng len nhẹ vào hồnPhim anh kể những ngọn nguồn tình yêu… *Bộ phim video 90′ Gió Rừng Sương (Kịch bản & đạo diễn Đinh Thái Thuỵ) Đọc tiếp Gió Rừng Sương

Thời gian

Tháng tháng năm năm có nỗi buồn như chú chuột nhắt chạy lòng vòng trong căn phòng hẹp khu nhà trọChú chuột ngoan như món đồ chơi điều khiển từ xaÔ hay, tôi vừa bắt gặp màu lông chuột từ huyền đen đã thành bạc trắngBất chợt tôi sờ tay lên mái tócThở dài vì chưa kịp nhuộm đã hoa râmLàm sao trốn chạy định … Đọc tiếp Thời gian

Ô chữ

Nghiêng nghiêngChiều tắt nắng, bóng mây màu xám xịtÔ chữ không lời giải“Khuôn mặt chữ điền”…”nón lá che ngang”Bàng bạc phốBước chân về đường thênh thênh đèn đường vừa lênTôi điền vào những từ không dấuNgang dọc dọc ngangMắt ráo hoảnhDòng xe cộ ngược xuôiNỗi cô đơn tràn lấpNgang dọc như nhau“Từ dài nhất”- có 7 ô lựa chọnNhững ánh đêm lắm sắc màu lung … Đọc tiếp Ô chữ

Cuối tuần

Xe lắc lư nắng loang lỗ đường chiềuXe bon bon cầu vượt trong thành phố nhỏCuối tuần không mưa tầng mây cao xanh thẳmCơn bão ngoài khơi xa đã thành áp thấpĐêm qua mưa rớt mái trọ nghèoXe chậm bánh qua ngã tư đường giờ công nhân tan ca đông đúcTiếng em bé khóc ở hàng ghế sau cùngTiếng mẹ dỗ con chất giọng còn … Đọc tiếp Cuối tuần

Chốn ấy tôi yêu

Về Gia canh chiều vàng mong manhQua ngày mưa lối mòn sũng nướcVai ba lô lắng bàn chân bướcThương hàng cây ăn trái ven đườngMột màu xanh phủ che tầm mắtChiều bâng khuâng chim chóc về rừngNhà ba gian cháu con đang đùa giỡnMẹ chắc tưới rau, lui cui ở sau vườnBếp củi bập bùng đỏ hồng đôi máEm gái tôi đang nấu bữa cơm … Đọc tiếp Chốn ấy tôi yêu

Anh đã hết cô đơn

Nhớ em quá, cuối tuần thứ bảyNhớ môi cười thủ thỉ những lời yêuTừng ngày qua anh đợi buổi chiềuNơi góc phố hẹn hò trao hơi ấmTừng ngày qua trái tim yêu thấm đẫmLời tự tình như nắn nót cung tơEm đâu rồi, cho anh gửi câu thơTừ lâu lắm đã không xuôi vần điệuRồi em đến, tóc nâu trầm, dáng liễuAnh chợt bồi hồi … Đọc tiếp Anh đã hết cô đơn

Giấc kê vàng

Hai mươi năm7000 đêm“Ôi cả thời gian, tóc mẹ bạc màu, áo chị sờn bâu”…Năm mươi nămTóc mình điểm bạc, nỗi đời canh cánh, ước mơ lắng sâu…Sáu mươi nămHăm mốt ngàn đêmKỷ niệm phai màu, những bước chân chưa mõiKý ức chập chùng những mùa trăng hờn tủiNhững buổi tàn canh, cơn nồng nàn vẫn đợiĐêm mưa buồnNgõ vắng, thềm hoangTa trở về từ … Đọc tiếp Giấc kê vàng