Kỷ niệm xanh rêu

Một mình tôi khóc với đêmLắng nghe hoa cỏ trước thềm ủi anLâu rồi vẫn kiếp lang thangTừ khi mất cả kho tàng tình yêuGác buồn, kỷ niệm xanh rêuMưa rơi khua mái tôn nghèo bâng khuângMơ hồ nhè nhẹ bước chânNhư ai đang muốn xa dần, lãng quênĐêm này nữa, đã bao đêmThương giàn hoa kiểng ngoài thềm thức canhNhững nụ mầm đã lên … Đọc tiếp Kỷ niệm xanh rêu

Khúc tự tình

Gọi là chiều vì đã quá trưaBức tường nhà cũng đổ mồ hôi vì nắngHàng quán đìu hiuBuồn lên phố vắngCà phê giọt nồng nàn khói thuốc nặng nề bayBên vệ đườngQuán nhỏKhông aiThiếu cây xanh phố hắt hiu vàng võĐường loang nắng, mắt cận dày mờ tỏNgã ba nhạt nhoà, lối rẽ bâng khuângTôi như kẻ đi tìmTìm lại mùa xuânTuổi trẻ lắm ước … Đọc tiếp Khúc tự tình

Giọt nhớ lung linh

Ở một nơi xa có màu xanh huyền thoạiCó tuổi thơTuổi trẻTuổi chưa giàMàu xanh ấy long lanh chất ngọcTừ cội nguồn sông biển sinh raMình đang làm gì nơi chốn phồn hoa?Chút lơ ngơ của một ngày nắng hạnMàu xanh ấyTơ tình lãng mạnChỉ còn trong ký ức nhạt nhoàChờ cơn mưa vềThêm nỗi thiết thaChiều hoang mang nắng không buồn lẩn khuấtMàu xanh … Đọc tiếp Giọt nhớ lung linh

Khúc vui

Chiều rồi, mười bốn giờ hơnNắng còn đổ lửaGió còn lãng duBỗng thèm nghe tiếng mưa ruTrần gian tắm gộiMịt mù phố thưaNỗi niềmGợi giấc mơ xưaBao nhiêu năm thángCho vừaNhớ nhungTuổi đời gọi những bao dungBuồn như khói thuốc tỏa cùng bóng đêmNhớ người mà đã quên tênHẻm dài, triệu bước chân mềm đã quaNghe từ bài hát xưa xaKhúc vui tiễn những ngọc … Đọc tiếp Khúc vui

Nỗi nhớ bên đời

Có bài thơ mãi chẳng thành câuLời lẽ nghêu ngao, ngôn từ lạ lẫmTa không dám trách mình mà gần như gạ gẫmNgày dần trôi, thoáng chốc đã trưa rồiMuốn một mình, đâu đó rong chơiĐường vắng thưa người, những lối mòn rợp nắngCon gà nhỏ lạc bầy loăng quăng loẳng quẳngMấy ngôi nhà ẩn hiệnNhững lùm câyĐất ruộng rẫy hẹp dầnNhà đó, nhà đâyLối … Đọc tiếp Nỗi nhớ bên đời

Những phụ hồ bất đắc dĩ

Chỉ một trận mưa rào nặng hạtNước đầy sânNước vội tràn nhàMùa mưa về vùng quê đang khao khátLắng đọng nỗi niềmCảm xúc thăng hoaCon cháu, bạn bè, ta chỉ với taMột bạn làm hồ, bao nhiêu người phụXe gạch, cát về, cuốc xẻng, xe rùa, thước, bai đầy đủChỉ thiếu máy trộn hồ, đành phải xa thủ côngVuông sân nhỏ đợi chờ, sao tôi … Đọc tiếp Những phụ hồ bất đắc dĩ

Em ở đâu?

Saigon mưa cho mịt mờ dáng nhỏEm đâu rồi trong hối hả dòng xeCặp kính anh ròng ròng nước phủ cheChiều quận 7 nỗi buồn thêm se lạnhVề gác trọ (tháng ngày như lẫn tránhTrốn tuổi già hiu quạnh bơ vơ)Ngọn gió lùa dào dạt những vần thơVừa mới gặp lại nghìn trùng xa cáchEm ở đâu, tình tôi xưa ngờ nghệch?Trên lối đời hai … Đọc tiếp Em ở đâu?

Mùa thơ

Có mùa cách lyKhông có mùa thơNên phố vắng thênh thangĐường vắng thưa ngườiEm có hiểuCâu chữ lơ ngơ, lẻ loi vần điệuAnh một mình phố trọ cũng buồn tênhMơ ước bên mái dầm sông nước lênh đênhThi thoảng buông neo ghé vào chợ nổiHoàng hôn rơi, những cánh buồm xa, những dề lục bình trôi, gió mùa chuyển đổiĐèn lên cầu dây văng tỏa … Đọc tiếp Mùa thơ

Stayhome

Ngồi buồn nghe gió thoảng đưaTối dầnPhố trọ cũng vừa đèn lênTiếng rao như sát gần bênHàng rong ngoài ngõ loa rền liên miênHột gà nướng, cá viên chiênBắp xào, xoài ổi…giữa miền phố thưaMới rồi mà ngỡ xa xưaSao như chưa có giao mùa hạ, xuânTết vẫn còn…Tết bâng khuângBước ra trông tết Sài Gòn miên manVề thôi, đừng nhéLang thangStayhomeXin chúc an toàn … Đọc tiếp Stayhome

Lời tỏ tình cuối cùng

LỜI TỎ TÌNH CUỐI CÙNG Năm ấy cùng em thăm Bến treTrung thu đêm mát cả vuông hèThao thức giữa hai đầu nỗi nhớĐường làng, phố thị, ánh trăng quê Những hộp bánh Sài Gòn thơm thảoNghĩa vợ chồng nồng thắm đôi taAnh vui lắm dù chỉ trong mộng ảoLàm rễ hiền, cùng phụng dưỡng mẹ cha Đêm ấy một mình anh với trăngTình yêu … Đọc tiếp Lời tỏ tình cuối cùng

Mùa cách ly

Mùa cách ly mỗi người mỗi nơiMuốn về thămLà điều không thểNgồi phòng trọBuồn như chuyện kể“Ngày xưa còn mẹ trong đời…”Mùa hạ đã vềMỗi người vẫn mỗi nơiÔi nhớ quá cầu dây văng, bóng dừa rũ tán bến sông, phố thị mưa giăng, con đường vào nhà mẹ…Nhớ chị tôi sống một mình ở chợ Ngã Năm, tháng ngày buồn tẻNhớ em tôi trong … Đọc tiếp Mùa cách ly

Giấc hồng

Chiều rồi nắng vẫn chói changĐìu hiu phố trọ võ vàng đợi mưaBên ngoài đường chắc vắng thưaTháng tư chưa hết cũng vừa nhớ mongHỏi người có biết hay khôngXa nhau mấy nỗi, giấc hồng phôi phaĐường về, lâu quá, hoá xaThời gian chậm bước, nỗi nhà bâng khuângNhư vừa về đến vuông sânÙa ra những dáng thiên thần dấu yêu…(18/4/2020) Đọc tiếp Giấc hồng

Cuối tuần

Trước hiên nhà đàn kiến đang điChắc chiều sẽ mưaPhố phường tắm mátCó con gián bò lê, xơ xácHôm nay không tiền(Mê tín ấy thôi)Cổng nhà trọ mở hờCó ai đó đến chơi?Ồ không đâu, dù cuối tuần thứ bảyCó nỗi nhớ, chờ mong, uể oảiLỡ những chuyến hẹn hò khi đã cách lyChẳng buồn đâuMùa mưa đã vềXanh vần điệu, những khi…Ký ức miên … Đọc tiếp Cuối tuần