Gia Canh ngày trở lại

Giông lốc thoáng quaMưa chiều nặng hạtĐường bê tôngNhững dãy nhà hai bên như cứ trãi dàiMột màu xanh cây láOằn trong mưaĐường vắng không aiTa bước chậm, vừa nghe tin bão rớtNơi đó có em, những tình thâm chưa hề phai lợtNhững giọng cười như bắp nổ giòn tanAi cũng có, của riêng mình, bao nỗi lo toanLại cứ muốn sẽ chia những vất … Đọc tiếp Gia Canh ngày trở lại

Mẹ xưa

Tôi về với chuối ba hươngVới xôi nếp mật; với đường mía lauNhớ ai như nhớ buồng cauNhớ ai như nhớ dạt dào biển xưaNghẹn ngào đêm lắng tiếng mưaChợt nghe nước mắt cũng vừa chảy xuôi…(05/9/2019) Đọc tiếp Mẹ xưa

Mùa tao ngộ

Sáng cuối tuần thưa vắng chuyến xe lênNắng Bến tre nhạt vàngMây thấpNhư huyền thoại cổ xưaPhủ mờ sự thậtTa đang quay đầu trở lại tương laiHoang vắng ngập tràn bến cũKhông aiĐợi chuyến xe cuối tuần định mệnhPhút cuối rồi vẫn chưa thấy đếnLo lắng đã nhiều, giờ thôi cũng nghêu ngaoGiữa đất trời nỗi nhớ bỗng xanh xaoEm ở đâu giữa chập chùng … Đọc tiếp Mùa tao ngộ

Góc tư chiếc bánh trung thu

Lại thêm mùa nữa, rằm tháng támKý ức ngập tràn những chiếc bánh thơm ngonĐường phố vui trăm dãy sạp ven đườngNhững ánh mắt thòm thèm của tuổi thơ yêu dấuNỗi khó nghèo quằn trên vai mẹPhố lồng đèn con chẳng biết ở đâuBa đi làm về thờ thẩn mắt sâuNụ cười ấy sao mà thương quá đỗiMẹ đang đếm từng đồng lương còm cõiCon … Đọc tiếp Góc tư chiếc bánh trung thu

Tiễn chị

Chị đi rồi, tôi cứ đứng chờ aiNgười ta đông, tôi một mình nhớn nhácThời gian lướt qua, mọi điều không thể khác(Không thể nào trở lại tương lai)Tôi một mình nơi quá khứKhông aiNhư giữa cánh đồng bạt ngàn nắng gióChị đã vào phòng cách ly, đâu nghĩ rằng tôi còn đứng đóThời gian lướt quaThôiXa cách muôn trùngChị đi rồiĐang bay giữa không … Đọc tiếp Tiễn chị

Em ghé thăm nhà

Rồi em điCũng không quá vội vàngChuyến buýt nhanh khuất trên đường hẹpAnh quay đầu xeTrở về gác xépLo tấm nệm đêm qua cu Tí tè dầmThương cháu dại khờBé bỏngVô tâmTrèo xuống leo lên gác phòng chật hẹpBuổi tối cháu hát bài tiếng Anh tự ru mình ngủ thiếpSáng mở mắt ra đã nở nụ cườiSáng mở hàng, hên lắm nhé, Tí ơi 🙂Mẹ … Đọc tiếp Em ghé thăm nhà

Mẹ là

Mẹ ngủ vùiTôi ngồi buồn trên thảm nhớTấm thảm bay qua những mùa xưa rực rỡMẹ như cô gà mái ấp con thơDang đôi cánh chở che những thân nhỏ dại khờÔi tình mẹ bao la muôn đời vẫn thếMẹ thức rồi, ánh mắt nhìn như kể lểNày thằng Bảy, con Năm, thằng Út, con Mười…Các con về rồi, lòng mẹ thấy vuiMấy đứa được … Đọc tiếp Mẹ là

Thu lãng đãng

Người xưa phiêu lãng nơi nào?Tình xưa vẫn đợi, chiêm bao lại vềĐường xưa mờ dấu u mêHẽm xưa tù đọng não nề xóm đêmXuân tàn theo giấc mơ êmNhà xưa vắng chủ bậc thềm hoang liêuCô đơn lạc lối trong chiềuTìm ai?Hư ảnh dáng Kiều ngẩn ngơLặng buồn đi giữa mùa thơHồn nghe lạc lỏng bến bờ hoang vuĐộc hành đường vắng chiều thuNhư … Đọc tiếp Thu lãng đãng

Chiều bệnh viện

Sáng cuối tuần mây cao, nắng rámCao tốc dập dìu những chuyến ngược xuôiDạ rối bờiLo lắng khôn nguôiĐâu như những cuối tuần xưa về nhà thăm mẹCameraChiếc giường nằmLặng lẽMẹ vào viện rồi, chăn gối cũng bơ vơPhòng hồi sức đông ngườiNắng xế ngẩn ngơMẹ thiêm thiếp trên giườngThở máyVệ sinh, thay ra cũng lâu đến vậyHơn nửa tiếng rồiĐứa em út đẫm mồ … Đọc tiếp Chiều bệnh viện

Hương nỗi buồn

Lối quen không gió trong chiềuNgùi trông vạt nắng liêu xiêu cuối đườngNỗi buồn cũng có mùi hươngKhi chung một giấc mộng thường lứa đôiPhố chiều giục giã hồn côiSông anh bên lỡ bên bồi tháng nămTình em bờ bãi xa xămVề đây chung ánh trăng rằm đêm thơRáng chiều vàng đến ngẩn ngơBâng khuâng gợi những bến bờ quê xưaSắp tan tầm phố bỗng … Đọc tiếp Hương nỗi buồn

Trời đất cô đơn

Có một nỗi buồn mong manh như sương khóiCó nỗi lo trĩu lòng đang chờ đợiMùa đông sắp vềTừng vạt nắng chiều ngày qua ngày dần phai trong khung trời lộng gióTrời ít mưa hơnĐêm lạnh nhiềuTrời đất cô đơnNhư chỉ còn mình ta trên cõi đời hoang lạnhTừng ngày biết có trôi quaThời gian chừng đặc quánhVà nỗi buồn khói sương lan tỏaNỗi lo … Đọc tiếp Trời đất cô đơn

Biết em còn chút dỗi hờn

Có những lúc lặng buồn tự hỏiKhúc tơ vương sao vọng mãi âm thừaCũng có lúc bỗng lạc lòng, nông nỗiGiữa đêm buồn trở lại chốn xưaTắt máy xe, thu lu đầu hẽm nhỏNép mình bên bờ giậu âm thầmXa ánh điện hắt hiu mờ tỏMưa đã tàn, hạt vẫn lâm râmĐêm khuya khoắt em về gấp gápXe ôm cua toé nước lạnh lùngTa bối … Đọc tiếp Biết em còn chút dỗi hờn

Thắp nhớ

Bận bịu, quên thời gian, quên thơChiều nay, vài giọt mưa bất ngờDọc đường tắt nắng trời thanh mátQua cầu gió lộng thoáng hồn mơChuyến cuối cùng xe về miền tâyOnline trông dáng mẹ hao gầyĐêm qua thao thức chờ thứ sáuThương nhớ quê nhà chuối chín câyCao tốc, những mãng xanh, chiều nhạtThơ anh lắng đọng chút duyên tìnhGác nhỏ em về đêm hiu … Đọc tiếp Thắp nhớ

Bước thời gian

Chiều cô đơn một mình phố đôngNhư lạc trôi mây xa bềnh bồngBên cổ máy trở về quá khứThấy bóng dừa rũ tán bờ sôngCầu sàn nước mẹ ngồi giặt áoLòng tong bay như cùng trẻ nô đùaLục bình trôi chiều nước rong lãng đãngTiếng nhạc đài rộn cả một mùa xưaChiều một mình, nghe tin bão, lo mưaCuối tuần rồi, có ai về thăm … Đọc tiếp Bước thời gian