Adam

Phương xa đó có niềm vui nở rộ
Ngày tình nhân hạnh phúc dâng trào
Còn ta vẫn chưa nguôi giông tố
Xuân đã tàn, sầu hận mãi lên caoNgười có những riêng tư bí mật
Từ nỗi khát khao trái cấm địa đàng
Tình và tội; hy sinh và oan khuất
Để đời đời chỉ có mỗi AdamĐến những lời yêu nồng nàn sâu lắng
Đâu cần phải ngụy trang cho có vẻ thật thà
Nhưng không phải từ đam mê trĩu nặng
Mà bình thường – bản chất của EvaTừ góc khuất nỗi buồn riêng thục nữ
Lời cảm thông dù chở nặng ân tình
Nhưng thói quen tham lam và sống thử
Đã bào mòn những xúc cảm nguyên trinh

Ai cũng có một mùa yêu trọn vẹn
Và con tim từng rỉ máu âm thầm
Dù ai đã cùng ta lỡ hẹn
Vẫn chúc người hạnh phúc trăm năm!

Sĩ Huỳnh

Bình luận về bài viết này