Lên xe

Xe ai qua, rớt nỗi buồn
Nhặt lên đã thấm ngọn nguồn chia ly
Lẽ nào lệ những hoen mi
Vừa xa, nỗi nhớ ôm ghì trái tim
Nét cười hằn vết chân chim
Anh về gác lạnh nỗi niềm cút côi
Mẹ hiền ánh mắt xa xôi
Nhà sau vắng một chổ ngồi sớm hôm
Lên xe nhớ tách trà thơm
Bâng khuâng những tiếng cười giòn vẳng xa
Chút buồn sao cũng thiết tha
Nghe bơ vơ giữa nhạt nhoà chiều hoang

Bình luận về bài viết này