Mưa qua phố vắng

Mưa qua phố vắng chiều nhung nhớTừng hạt bay trắng xoá nỗi niềmNgười biết đâu mùa xưa len lénChợt trở về hiu hắt con timEm ở đâu, có mong ngày tao ngộTừng cơn mưa thấm lạnh qua đờiEm ở đâu, khi cõi lòng giông tốCó trở về ta lại rong chơiMưa đầu mùa cô đơn lặng vắngTôi dong xe mấy ngã đường chiềuĐêm trở về … Đọc tiếp Mưa qua phố vắng

Nghe tuổi đời thoáng chốc đã mênh mông

Chợt thèm hát khi qua đường phố ấyBuổi tối ngày thường vừa qua những cơn mưaVắng bạn bè, xa khuất dáng yêu xưaĐời lặng lẽ cho hồn thơ sướt mướtKhông có em áo dài thôi tha thướtÁnh mắt huyền ai đó bỗng xa xămTuổi đời anh thoáng chốc đã mênh môngNghe cơn gió thốc qua hồn lạnh giáChợt cô đơn dù sắc hồng lơi lảKhông … Đọc tiếp Nghe tuổi đời thoáng chốc đã mênh mông

Nỗi nhớ mùi hương

Mưa bất chợt đường về ướt lạnhDòng người xe tất tả phố chiềuNgang lối cũ người xưa đâu vắngCảnh vật còn dấu tích cô liêuAnh ghé vào ngồi xuống chỗ buồn hiu
Nhìn đường mưa nhạt nhoà ô cửa kính
Em ở đâu, khói thuốc mờ nhân ảnh
Mưa bâng khuâng xoa dịu dỗi hờn
Nhớ tóc nâu vàng, mắt biếc, môi son
Lẩn khuất đâu đây mùi hương quen … Đọc tiếp Nỗi nhớ mùi hương

Một sự buồn nhẹ

Chiều chiều không hẹn mà mưa Cô đơn thấm lạnh cả mùa Ngưu Lang Hộp thư tin nhắn ngập tràn Nhớ nhung, giận dỗi…trăm ngàn lý do Người luôn bận, kẻ hay lo Online facebook, đoán mò đối phương Ghen tuông có gọi là thương? Mà lời nặng nhẹ cứ buông dễ dàng! Cuối tuần thêm nỗi hoang mang Lại mưa, cuộc hẹn sẵn sàng…tuần … Đọc tiếp Một sự buồn nhẹ

Ngủ đi, mộng đã khác thường

Cuối tuần nỗi nhớ buồn tênhĐường yêu nghe những gập ghềnh hồn hoangĐèn lên nhịp bước lang thangNgẩn ngơ ai đó dáng huyền phố vuiVề đi, ru những ngậm ngùiRu con tình cũ, ru lời đơn phươngNgủ đi, mộng đã khác thườngÀ ơi…hẽm cũ…con đường…đã xaTay anh- giấc mộng hôm quaTựa đầu em hát bài ca tình hờNgủ đi em, khỏi đợi chờCám ơn năm … Đọc tiếp Ngủ đi, mộng đã khác thường

Cơn giận dỗi

Buổi tối những dòng xe xuôi ngượcEm vừa xa nỗi nhớ đã cao vờiCơn giận dỗi ngỡ ngàng quay gótChút tơ tình cũng vội rong chơiCó nụ cười xanh xao mỏi mệtTựa bên đời anh thoáng mông lungBuồn hoang mang tình yêu lịm chếtKhi không bao hối hận đến vô cùngBuổi tối ở hai đầu xa cáchBiết làm sao tôi gởi áng thơ sầuNgười ta … Đọc tiếp Cơn giận dỗi

Dấu lặng cuộc đời

Rồi chia xa bóng hồng lẩn khuấtĐêm không mưa nghe gió lạnh vềSao người nỡ xoá dấu tình chân thậtCho trọn kiếp này ta vẫn u mêBên list nhạc mãi tìm bài chưa cóMình loay quay bao dấu lặng cuộc đờiKhói thuốc vàng tay mùa yêu thương khóĐêm một mình theo ký ức rong chơiDù ngây ngô cuối cùng ta vẫn hiểuBuồn chi hơn trái … Đọc tiếp Dấu lặng cuộc đời

Tự kỷ

Cuộc đời như một giấc mơThời gian như gió hững hờ bay điHồn như cửa Phật từ biNhà như manh chiếu ta quỳ vái vanNgười như ngọn nến, nén nhangNiềm vui như nắng chiều vàng phôi phaiNỗi buồn như sợi khói cayMùa xuân như bóng Phật đài, tòa senTa như bóng tối vùng venNàng như phố thị treo đèn kết hoaQuê hương như khúc tình … Đọc tiếp Tự kỷ

Mối tình đầu

Ngày nắng thèm cơn mưa mùa hạĐường vòng quanh thị xã thưa ngườiMặt trời nghiêng soi cầu Cái cáNgang nhà thờ nhớ tuổi đôi mươiMối tình đầu nhói đau lồng ngựcKìa mong manh dáng nhỏ vai gầyÁo dài trắng lướt qua miền ký ứcChuông giáo đường như nguyện hồn aiGiờ giáo lý xếp lịch bù vội vãCha hiền từ, đôi mắt tinh anhBuổi đứng lớp … Đọc tiếp Mối tình đầu

Trong mưa

Khi về con đường hoá dòng sông Xe hoá thuyền trôi trên sóng nước Mưa trắng xoá cả khung trời hẹn Tình nhân xưa- ảo ảnh bên đường Người yêu xưa khuất nẽo mù sương Như vẫn mãi nơi này thấp thoáng Vẫn đợi ta từ những mùa mưa trước Còn rét run trong áo khoác thân gầy Người yêu xa những núi cùng mây … Đọc tiếp Trong mưa

Có gì mà không thể

Giữa bộn bề, vui cà phê sángThương dòng người xuôi ngược bon chenÔi cuộc sống lắm khi buồn chánBổn phận buộc ràng, tơ tình cũng rối renTheo dòng đời ta không sao dừng lạiThời khắc như chớp mắt vô tìnhCòn hoài bão nên ta còn tồn tạiPhải vẫy vùng, cười khóc với nhân sinhAnh yêu em (Có gì mà không thể?!)Dẫu muộn màng cho hạnh … Đọc tiếp Có gì mà không thể

Hương mưa

Bất chợt quá cơn mưa buổi sángTừng hạt bay thấm lạnh nỗi niềmNhư em kề bên sao anh mãi kiếm tìmCó lẽ hương mưa bây giờ đã khácRồi cơn mưa bay xa dần, ngơ ngácNhư tình yêu thoáng vội đến nghi ngờĐể anh một mình dong ruỗi giữa trời thơChỉ mình anh với hương mưa ngày cũNếu có lúc thấy anh ngồi ủ rũLà anh … Đọc tiếp Hương mưa

Đời đã hoang mang

Tối rồi, chủ nhật sắp quaMột tuần nhanh thế, ôi là thời gianĐường em còn quá thênh thangĐường anh nửa đoạn gian nan điệp trùngHỏi người, ai bán mùa xuânTôi mua để khỏi ngập ngừng lời yêuMùa xưa trăng mộng tàn xiêuDuyên sau trắc trở búa rìu nhân gianVề thôi, đời đã hoang mangĐêm cô đơn nhớ tiếng đàn Thạch Sanh… Đọc tiếp Đời đã hoang mang

Chiêm bao

Đêm kia anh về chốn cũLơ ngơ bên nấm mộ giàCách một mùa yêu dang dởÂn tình đâu dễ phôi phaChẳng còn làm bạn đường xaVẫn mong gác buồn thắp sángNơi giấu tình anh thầm lặngTrong mơ ta vẫn giao kềTrở gót, hẽm buồn khuya khoắtNgoài kia rầm rập đường tàuHoa cỏ chừng như cúi mặtTiễn người tỉnh giấc chiêm bao… Đọc tiếp Chiêm bao