Mai con về

Đêm không ngủ nghe ngoài kia gió thứcMắt đã khô những giọt lệ buồnTin vừa đến từ phòng hồi sứcMẹ dậy rồi, vui nước mắt trào tuônRa thăm trời vằng vặc ánh trăng suôngGửi gió khuya nỗi niềm mong nhớTim xót xa những mùa xưa lầm lỡTạ đất trời, khấn nguyện “Nam mô…”Nhớ quê nghèo, thương trái cau khôẤm một ngăn tim chứa ô trầu … Đọc tiếp Mai con về

Hạnh phúc lang thang

Cơn mưa vội ào ngang phố cũNẽo đường quen bao dấu tích mơ hồXe anh qua, hồn thơ ủ rũMấy tuổi yêu rồi, trái tim vẫn ngây ngôNên xưa vẫn đứng chờ, đêm phố lạnhTừng cơn mưa nhoà nhạt gốc sao giàĐón em về, đèn khuya mưa lấp lánhMột nẽo đường, hai lối mộng chia xaTrong ảo tưởng duyên tình đôi đũa lệchMái ấm kia … Đọc tiếp Hạnh phúc lang thang

Canh cánh giấc mơ

Có ai nhớ mẹ như tôi nhớMột thoáng khói bay quyện cốc tràQuán vắng đèn đêm trăng mờ tỏBộ hành gấp gáp mấy người quaVà chỉ thế thôi…Ôi nỗi nhớMẹ hiền canh cánh giấc mơ tôiSau những ngày xuân vui hăm hởTrở vê bình lặng tháng ngày trôiThương mẹ chắc đang nằm thao thứcThương mình cay mắt nỗi bơ vơThèm bóp chân cho Người dỗ … Đọc tiếp Canh cánh giấc mơ

Khi không

Khi không nỗi nhớ về vây bủaMột chút nồng nàn đã cách xaTrái tim bỗng hoá mềm tơ lụaTình xưa, ôi vóc ngọc thân ngàKhi không rẽ hướng về lối cũPhố đêm hiu hắt gió nao lòngMà thôi, có lẽ miền thương ấyKhông chừng con sáo đã sang sông!Ta nhặt nỗi buồn rơi hẽm vắngVề thôi, ôm ấp trọn đêm nàyMắt lệ cho người, môi … Đọc tiếp Khi không

Tôi hay khóc

Tôi hay khóc khi thềm xuân lộng gióPhút giao thừa dìu mẹ bước ra sânNén nhang thơm lòng rưng rưng kính PhậtTạ trời cao cho tuổi mẹ cửu tuần!Tôi hay khóc kiếp giang hồ lang bạtMái ấm xưa khuất lấp nẽo đi vềNghe tiếng nấc hoà cùng giọng hátKhúc tự tình cho trọn kiếp đam mêTôi hay khóc khi tơ chùng phím lạcMùa biệt ly … Đọc tiếp Tôi hay khóc

Em

Em ở đâu, cuộc tình hiu quạnh quáTừng chiều mưa lặng lẽ qua đờiCó những lúc đường đêm rất lạ Soi dòng người mà chỉ thấy mồ côiEm ở đâu, lời yêu xưa vô nghĩaĐã hoài công một thuở kiếm tìmCố nhân đã về nơi mộ địaMang khối tình chết lặng trong timEm ở đâu, mùa yêu rực rỡThuyền hoa vui xóa dấu muộn màngHãy bước … Đọc tiếp Em

Trở về quá khứ

Đêm chưa mưa, ngoài kia gió lặngChó sủa xa, hẽm tối mịt mờTrời bâng khuâng khói thuốc thẩn thờNhư hòa quyện cùng thời gian đặc quánh Ta trở lại hồn thơ đơn lạnhThuở tình buồn vời vợi những mùa xưaLúc tuổi yêu chênh lệch cứ như đùaKhông ai hiểu, chỉ hai người thấu hiểuNụ cười anh làm nên điều kỳ diệuÁnh mắt em lóng lánh sợi … Đọc tiếp Trở về quá khứ

Rong rêu

Đầu rỗng tuếch. Hồn thơ đi vắngĐêm trãi dài, phẳng lặng một vùng quê Điếu thuốc tàn sợi khói cũng ủ êMong mau sáng, chưa kịp buồn nhung nhớĐừng mon men, những cuộc tình dang dởĐến gần ta cho ray rứt canh dàiKhơi gợi làm chi, tất cả đã an bàyBằng nỗi cô đơn, ta vay và đã trảThì thôi nhé, yêu người nên vất vảYêu … Đọc tiếp Rong rêu

Nỗi lòng

Ngẩn ngơ một khúc nhạc sầuTương tư một khối tình sâu bẽ bàng
Vào đời với bước nai hoang
Giật mình thức tỉnh giữa ngàn xa hoa
Chạnh lòng khúc chiết đời ta
Tơ chùng phím lạc, nỗi nhà bâng khuâng
Vàng rơi giọt nắng ngoài sân
Lòng chưa vơi được một lần trót yêu! (Thơ đăng nhật báo DÂN năm 1973) Đọc tiếp Nỗi lòng

Gác khuya

Gác bên đây nhớ người bên kiaMùa bâng khuâng thấm đẫm chia lìaGió đuổi mưa chạy ào trên máiTôn vặn mình khua động trời khuyaGác bên kia quên người bên đâyMùa lứa đôi cùng nhau vui vầyCơn lốc xoáy mưa về đêm lạnhThêm ấm nồng ôm siết vòng tayCũng đành thôi tháng ngày hẩm hiuMùa biệt ly buồn trong mưa chiềuVẫn ngạo nghễ nụ cười … Đọc tiếp Gác khuya

Tự tình khúc

Chiều không mưa lang thang hoài phố xưaĐường vòng quanh lạc lối hẽm chùaTìm làm chi những tàn tro kỹ niệmẢo ảnh chợ tình kẻ bán người muaBuồn làm chi thói đời vô tâmQuên đi thôi, đời ai không lỗi lầmĐừng yêu nữa cho thuyền lặng sóngDẫu bến bờ phai dấu tích tri âmVề đi thôi, lấy đêm làm ngàyChút thơ tình dậy men nồng … Đọc tiếp Tự tình khúc

Không đề

Trưa nồng điện cúp luân phiênCà phê giọt đắng niềm riêng cảnh nhàChuông chùa đâu đó ngân ngaHồn đơn lắng nỗi nhạt nhòa tuổi tênĐường yêu mù khuất chênh vênhNgười xưa xa, khúc dặm ngàn bâng khuângBẫy tình lỡ bước sa chânCòn chăng, chỉ những trách hờn vu vơMột mình đi giữa mùa thơDuyên ta trăm mối hững hờ thì thôiChẳng thà tình cứ đơn … Đọc tiếp Không đề

Dấu yêu ơi

Nhủ lòng, khi thương thì bỏ quaCó giận bao nhiêu vẫn cố hòaLâu lắc một dòng tin ngắn ngủiCũng đành, tình cũ đã phôi phaTôi nhớ, còn người ta đã quênChẳng qua giữ lại chút tơ bềnĐôi lúc cần bờ vai để khócNẽo đời xuôi ngược vốn chênh vênhBến đổ thuyền về xa biển khơiDù sao duyên ấy cũng một thờiNhớ lúc tạ từ ta … Đọc tiếp Dấu yêu ơi

Biết em còn chút dỗi hờn

Có những lúc lặng buồn tự hỏiKhúc tơ vương sao vọng mãi âm thừaCũng có lúc bỗng lạc lòng, nông nỗi Giữa đêm buồn trở lại chốn xưamTắt máy xe, thu lu đầu hẽm nhỏNép mình bên bờ giậu âm thầmXa ánh điện hắt hiu mờ tỏMưa đã tàn, hạt vẫn lâm râmĐêm khuya khoắt em về gấp gápXe ôm cua toé nước lạnh lùngTa bối … Đọc tiếp Biết em còn chút dỗi hờn