Con sợ lắm một mùa hoang vắng

Rồi xe cũng qua cầu Rạch miễu Bóng chiều tà, sông nước, ngàn xanh Nỗi bâng khuâng bây giờ mới hiểu Sợ một ngày kia lá sẽ lìa cành Về phố thị đèn đường giăng mắc Bùng binh xa dăm lối rẽ vòng Giữa phố vui sao mình hiu hắt Mẹ có thức chờ con trút cạn nỗi lòng? Căn nhà nhỏ, hẽm dài, cổng … Đọc tiếp Con sợ lắm một mùa hoang vắng

Kẻ lữ hành

Tôi khóc trong căn phòng khóa tráiBuổi chiều mịt mờ những cuộn mây trôi đi trôi đi bên ngoài ô cửa sổCơn đói không còn hoành hành như lúc vừa mới chớmTiếng động xung quanh đều lạnh lùng khô khốcTôi không thể choàng dậy vì nỗi chán chường cứ dìm tôi xuốngMình đã lang thang từ bao lâu rồi?Hình như tôi cũng có một mái … Đọc tiếp Kẻ lữ hành

Phố của anh

Ngày như đêm, phố của chúng mìnhVì ta bên nhau mà chưa từng đi dạoPhố của anh là taxi, tiệm karaoke – một cõi riêng ốc đảoPhố trong em là xe buýt, shop thời trang, nhà sách, những con đường…Phố, đi xa mà chẳng thấy nhớ thươngChỉ thấy vui sao khi vừa về lạiPhố của em – nơi bắt đầu tình yêu của một thời … Đọc tiếp Phố của anh

Bóng hồng xưa

Rồi chia xa – bóng hồng dần khuấtBờ vai thon, tóc gợn gió chiều phaiCó nghĩa gì ta chẳng nợ nần ai?Tình nuối tiếc những ngày đầu gặp gỡMùa đông xưa đêm lạnh buồn mãi nhớTa cận kề đêm trắng giao hoanAnh trở về, từ giã kiếp lang thangTrong hạnh phúc mặn môi dòng lệ nhỏNgày dần trôi, tháng dần trôi, nhanh quáNgỡ trăm năm … Đọc tiếp Bóng hồng xưa

Goá phụ

Em là vầng trăng khuyaAnh bắt gặp một đêm buồn không ngủTrăng sa xuống cốc trà thơmTrăng lạnh lùng .Quyến rũMột vầng trăng anh mòn mõi kiếm tìmBất ngờ buổi hoàng hônEm đưa anh về căn phòng lạnh vắngTrần dột nước; sàn nhà đọng vũngNhện giăng tơ; gián lũi gầm giườngTrời đang mưa,gió thốc qua rèmMùi ẩm mốc.Thời gian chừng ngưng đọngNhững bóng cũ chập … Đọc tiếp Goá phụ

Giấc mơ xưa

Tôi ngồi chờ ngoài hẽm khuyaNỗi xót xa đẩy lùi cơn đói lạnhTôi nín thở trong căn nhà khóa kínEm đã xa từ những đêm hoan lạc hẹn hòTôi cố kéo em lại gần để rồi chỉ thấyCho dù em cố tình che đậyÁnh mắt kia vẫn trâng tráo phũ phàngTiếc một đêm xưa đã trót vương mangKhi lòng tôi chợt bồi hồi xao độngEm … Đọc tiếp Giấc mơ xưa

Cổ tích

1-Nếu em hiểu nỗi vui mừng của ốcKhi gió biển xua sóng dữ tràn bờNếu nghe tiếng hàng dương reo khócKhi gió biển rì rào buông nắn cung tơEm sẽ biết vì sao trong cô độcAnh vẫn tích tụ được ca lo với hàm lượng cần dùngVì buồn hay vui chỉ là ước lệNhư một kẻ độc hành đi dọc hết đường xuân 2-Thao thức … Đọc tiếp Cổ tích

Tạ từ

Buồn quá, nỗi buồn đang lắng đọngXuân vẫn còn, ta đã ra điMâm cổ Tết ngậm ngùi đưa tiễnChưa tao phùng đã vội phân lyCho tôi quên hết tình gian dốiNgười xưa thôi cũng quá xuân thì!Buồn quá, lời yêu tựa khói mâyTrăm năm thôi đã hết sum vầyThương kẻ âm thầm trong ray rứtToan tính một đời vẫn trắng tay!Buồn quá, mùa xuân không … Đọc tiếp Tạ từ

Xuân lại về thêm một tuổi phiêu linh

Anh nhớ có một lần nói yêu emCó phải không, hay anh già lẩm cẩm?Anh nhớ có đôi lần nhìn em say đắmCó đúng không, hay em chưa thấy bao giờ?Một từ “yêu” dù chôn giấu trong thơMột từ “nhớ” dù chưa thố lộVì ngôi thứ ba, nói rồi thêm xấu hổDùng từ “em” ai hiểu cho mìnhXuân lại về, thêm một tuổi phiêu linhAnh … Đọc tiếp Xuân lại về thêm một tuổi phiêu linh

Phố kỷ niệm

Em về chưa? Phố đêm náo nhiệtAnh cô đơn quán nhỏ ven đườngTrong tất bật dòng xe, anh biếtChẳng có người con gái anh thương Anh hay tự mình cắt sợi tơ vươngKhi tình đã lụi tàn như ngọn nếnVì anh sợ khi thuyền xa bếnBiển tử thần sẽ dậy sóng phong ba Em về chưa? Đêm lạnh đường xaAnh lặng thầm nghe thời gian … Đọc tiếp Phố kỷ niệm

Định mệnh

Nhỏ xinh vóc dáng từng mơ ướcMột nét môi thơm nghe cũng xiêu lòngMột ánh nhìn long lanh chất ngọcĐâu ai nở vội vàng gạn đục khơi trong Mùa lên xanh cho nỗi nhớ mênh môngAnh lén ủ, những hạt mầm sắp nởHạnh phúc là dòng sông bên bồi bên lởAnh xuôi thuyền cho nhẹ kiếp rong rêu Bài hát xưa ai ru mãi trong … Đọc tiếp Định mệnh