Con sợ lắm một mùa hoang vắng
Rồi xe cũng qua cầu Rạch miễu Bóng chiều tà, sông nước, ngàn xanh Nỗi bâng khuâng bây giờ mới hiểu Sợ một ngày kia lá sẽ lìa cành Về phố thị đèn đường giăng mắc Bùng binh xa dăm lối rẽ vòng Giữa phố vui sao mình hiu hắt Mẹ có thức chờ con trút cạn nỗi lòng? Căn nhà nhỏ, hẽm dài, cổng … Đọc tiếp Con sợ lắm một mùa hoang vắng
