Chút tình gửi gió

Anh muốn hỏi mùa mưa xứ biểnĐã đến chưa, sao nghe gió ầm àoTrong huơng gió lẫn mùi hương của tócBay thật xa…nên anh nhớ Vũng Tàu! Khung cửa buồn tuyết rơi trắng xóaMắt dõi xa, phương ấy có em chờAnh hóa tuyết bay vào nơi vô địnhEm hóa bầu trời ôm ấp chút tình thơ Anh cô đon kiếp đời biển độngĐợi mãi mùa … Đọc tiếp Chút tình gửi gió

Cổ máy thời gian

Lạnh quá, chiều buồn trên gác nhỏTựa như mùa cũ lại quay vềYếu đuối dịu hiền như lá cỏLà trái tim anh vẫn bên lềĐâu đó chuông nhà thờ văng vẳngNhớ mùa đông ấy giữa cơn mêEm đã xa vời như cổ tíchLâu đài, bãi cát, giấc mơ tiênCổ máy thời gian anh quay quắtBao giờ cho gặp khúc tơ duyênLạnh quá chiều buồn trên … Đọc tiếp Cổ máy thời gian

Trăng quê hương

Nơi anh đến có mùa xuân em gửi lạiÁnh trăng nghiêng soi rẫy mía hàng dừaSông ôm ấp những lời chưa kịp nóiSóng thì thầm ru mãi bến mơ xưaĐứng giữa đất trời gió lộng hương khuyaXiêu lòng ai, màu phù sa châu thổXiêu lòng anh ngọt ngào câu ca cổHỏi sông dài,đâu đò dọc đò ngangĐâu chuyến đò em chở ánh trăng tanAnh- Từ … Đọc tiếp Trăng quê hương

Dĩ vãng nhạt nhoà

Cách một con đường, có tình yêu trẻTưởng thật gần mà lại hóa xa xôiNếu tin nhắn như lời em thỏ thẻThì gặp nhau cứ như đất và trờiỞ khoảng giữa có mùa vui lẩn khuấtCó đôi khi anh ngơ ngẩn kiếm tìmNhưng đâu phải trò chơi cút bắtTàn cuộc rồi sao chỉ thấy bóng đêmỞ khoảng giữa mênh mông, trùng điệpLà bạt ngàn nuối … Đọc tiếp Dĩ vãng nhạt nhoà

Gác xưa xô lệch gối chăn buồn

Khi về, lối cũ đèn hiu hắtGió cũng mơn man đến chạnh lòngThương chiếc bóng mình nên cúi mặtMưa buồn hay giòng lệ rưng rưng Hẽm dài vắng lạnh, đìu hiu phốNhớ người lầm lũi bước trong đêmKhép cửa, ai người ru giấc mộngCòn nghe chiếc lá rụng bên thềm Anh đã xa rồi, lâu, lâu lắmGác xưa xô lệch gối chăn buồnLạ chưa sao … Đọc tiếp Gác xưa xô lệch gối chăn buồn

Mưa nửa đêm

Rào rạt mái tôn nghèo quê mẹMưa giăng khắp lối nửa đêm buồnNhư bước xưa về trong quạnh quẽCồn cào cho nỗi nhớ rơi tuônMẹ ngủ hững hờ chăn gối mỏngThơ mòn câu chữ níu thời gianThèm một vầng trăng đêm hoài vọngTỉnh ra thêm tiếc giấc kê vàngRồi sẽ giang hồ như định mệnhDừng chân sưởi ấm chút thâm tìnhLòng mãi dặn lòng thôi … Đọc tiếp Mưa nửa đêm

Kiếp đam mê

Thấy ngày xưa trong tách cà phê sángVị đắng ngọt ngào, đẹp quá những vần thơEm lẻn vào đời anh nhẹ nhàng như gió thoảngMãi về sau thành bão tố không ngờ Vậy đó, tình yêu khi vội đếnThường phai nhanh như những vết lăn trầmKhông in nỗi dấu hằn lên sỏi đáChỉ có một thời. Anh mơ tưởng trăm năm Nhưng thật tuyệt vời … Đọc tiếp Kiếp đam mê

Có ai bán mùa xuân

Đã mất mùa xuân giữa thế gianHạ đi, Thu lại đến Đông tànTôi gieo những hạt mầm mai cũHoa vội lìa cành, nhụy vỡ tan Ai bảo mùa xuân luôn bất diệt?Hoa xuân tô thắm mãi cho đờiTình xuân nguyên vẹn màu tha thiếtNàng xuân ôi sắc nước hương trời? Thoáng chốc tôi không còn xuân nữaDuyên tình cũng vội vã già nuaNay chỉ ba … Đọc tiếp Có ai bán mùa xuân

Giấu chôn tình buồn

Em vô tư hồn nhiên như hoa cỏAnh vụng về rơi nước mắt long lanhHoa đẫm ướt giật mình hỏi khẽ:Ai đang buồn; ai khóc, phải chăng anh? Không ai nhớ lần đầu gặp gỡChỉ mình anh ghi khắc trong lòngChỉ một thoáng bồi hồi đáng nhớĐến bây giờ thương nhớ đã mênh mông. Nhưng anh vốn sợ điều ngang tráiLàm cánh hoa héo rũ … Đọc tiếp Giấu chôn tình buồn

Sợi tóc

Có đôi lúc thời gian ngừng lặngSợi tóc rơi, ta nhặt được, tình cờNhìn một nửa bạc màu, tim thổn thứcMột nửa đen huyền, ta hằng giấu trong ThơMới hiểu thời gian như chớp mắtAnh mãi mê làm Từ Thức lên tiênSực tỉnh, hoa lòng anh tan tácNgười xưa, nguyệt lão đã se duyênĐành thôi, khúc hát chiều ly biệtTản mác hoa xuân rụng cuối … Đọc tiếp Sợi tóc

Hai căn gác lạnh

Tình cũ đọc thơ xưa và khócThơ của mình xúc cảm đến thế sao?Những dòng kia nàng nắn nót ngọt ngàoHạnh phúc lắm mới được người chép lạiChúng ta non vợ chồng, già nhân ngãiThơ tình buồn lạnh giá đến trăm năm!Đường khuya xa, hẽm nhỏ buồnEm về hiu quạnh, cõi hồn trống tênhAnh giờ với khoảng trời riêngHai căn gác lạnh, một miền cách … Đọc tiếp Hai căn gác lạnh

Mưa lên gác vắng

Mưa hoài, buồn quáKỷ niệm xưa đâu là tất cả?Vẫn như hành trang vạn dặm bên mìnhMưa rơi, lạ lùng như những mảnh thủy tinhCắt phạm vào tim anh đau rátNhững giọt mưa như đến từ một mùa mưa khácRiêng chỉ mình anh là tĩnh vật muôn đờiĐêm sẽ lạnh lùng không vì những hạt mưa rơiMà bởi thiếu ai cùng gác vắngCăn gác nhỏ … Đọc tiếp Mưa lên gác vắng

Mưa

Mai tôi về, mưa đừng theo nhéĐể hiên nhà ấm áp nắng maiĐể mẹ tôi nhìn từ góc nhỏThấy đời vui thêm những tháng ngàyMai tôi về, thôi mưa ở lại Những ngày mưa ướt sũng phố phườngNhững đêm mưa cõi lòng tê táiMai tôi về, đừng theo nhé, tôi thương! Sĩ Huỳnh Đọc tiếp Mưa