Độc hành

Quán cũ đường mưa lung linh phốCà phê thơm đắng kiếp điêu tànMột chút nhớ mong lần tao ngộBồi hồi theo những ngón tay đanÁnh mắt nói lời yêu tha thiếtĐôi tim khô héo vội chối từThoắt dáng người đi như tiễn biệtHận tình như thể đã thiên thuPhố vắng, đường mưa nghe gió lộngĐèn đêm hắt bóng gót độc hànhLại một ngày qua, ôi … Đọc tiếp Độc hành

Hạnh phúc mong manh

Trong đêm tối chỉ nhận ra đốm lửaĐiếu thuốc tàn cho nỗi nhớ dâng caoTrời thôi mưa gió lùa khe cửaLạnh tràn về, vào cả giấc chiêm baoEm ở đâu giữa nhiều miền quá khứHạnh phúc mong manh không đủ ấm thân gầyThuyền ra khơi giữa muôn trùng sóng dữMà nẽo về mờ mịt chân mâyKhói thuốc tan quyện vào bóng tốiĐêm cô đơn tuyệt … Đọc tiếp Hạnh phúc mong manh

Lạ quá

Lạ quá, lòng vui với nỗi buồn Nghĩa tình thắm đượm cả mùa thương Lạ quá, chia ly là vĩnh biệt? Xa rồi vẫn tưởng nhớ mùi hương! Lạ quá, không thể yêu lần nữa Tim đau vết cũ vẫn in hằn Lạ quá, trần gian ai nhuộm xám Cho cây hi vọng mãi khô cằn Lạ quá, xuề xoà bên quán cóc Đời nghèo … Đọc tiếp Lạ quá

Nếu lỡ yêu

Đêm không ngủ nghe ngoài kia gió thức Thổi luồn qua ký ức dạt dào xưa Lạnh hồn ta, nước mắt hay mưa Còn đọng lại buổi giao mùa góc phốEm đối diện là tình ta bến đỗLà gương soi ngơ ngẩn nụ cười hiềnNên trở về ta thao thức niềm riêngKhông dám ngủ sợ nằm cơn mộng dữNếu lỡ yêu, xin người tha thứTrái … Đọc tiếp Nếu lỡ yêu

Biệt khúc

Không có ai, cà phê sáng nắng hanh Quán vắng góc quen hầm hập nóng Em ở đâu, biển đời lặng sóng Tuổi yêu đương trầm mặc khúc ru tìnhAnh vội vàng qua nửa kiếp nhân sinhĐâu nuối tiếc cuộc chơi còn bỏ dởLời xưng hô người không bỡ ngỡPhút ban đầu giữ vẹn đến hôm nayBuổi sáng buồn. Cà phê đắng. Không ai!Em ở … Đọc tiếp Biệt khúc

Đò trăng

Năm ấy, thuyền tình tôi dạt sóngTrôi cô đơn không thấy bến bờTrong hoang mang ngỡ mùa dâng biển độngChợt lạ lùng, kỳ quặc: chuyến đò thơGiữa muôn trùng tôi khản giọng: “Đò ơ…!”Đêm lưu lạc thuyền buồn cập bếnVằng vặc sáng một mùa thơ ẩn hiệnChuyến đò trăng xa khuất biển trờiBa mươi tám năm rồi lúc trời yên gió lặngTôi lại dong thuyền, … Đọc tiếp Đò trăng

Ngày mai trong đám xuân xanh ấy

Đêm Bến tre nhớ người tri kỷLúc thật gần, khi lại xa xôiNhững dòng tin trở thành hiếm quýLời hẹn hò chót lưỡi đầu môi Tiếc cho ai vẫn chưa hiểu đượcChuyện yêu đương không thể dối lừaThà ta nhận là người bội ướcCho nhẹ lòng ai dễ thốt thưa Thoáng chốc năm năm tình lận đậnBài hát xưa ta lại phải sửa lờiMột từ … Đọc tiếp Ngày mai trong đám xuân xanh ấy

Tháng tư và mẹ

Buổi sáng ngồi cà phê quận NămChiếc quạt treo gọi gió âm thầmNhạc khúc Đan Trường miên man nhớ Quê nghèo sông nước cũng bâng khuâng Thấp thoáng mùa mưa theo gió xaMẹ đăm đăm mắt dõi hiên nhàChợt thấy con về liêu xiêu dángMẹ gầy con suýt nhìn không ra Thời gian như những lớp sóng xôCon heo may tuổi, kiếp giang hồTóc bạc của … Đọc tiếp Tháng tư và mẹ

Valentine đen

Cũng sẽ có một ngày em hiểu đượcLặng im không có nghĩa đã quên rồiVì nỗi nhớ nghẹn ngào tê buốtCứ dâng trào xâm chiếm cả hồn côiNhững lúc cận kề bỗng hoá xa xôiVì trái tim em chứa nhiều ngăn quáNghĩa yêu đương đâu có gì mới lạChỉ một người, và chỉ một người thôi!Sẽ có một ngày em hiểu được tôiCòn giờ đây … Đọc tiếp Valentine đen

Quay về đi

Đêm về sáng, nỗi buồn cô lẻLại nhớ người đang nhớ đến taEm hồn nhiên bên anh không còn trẻNông nỗi, dại khờ cho anh mãi xót xaTình mặn nồng sao chẳng phôi pha?Khi đôi lứa đồng sàng dị mộngNgày anh đi, biển chiều lặng sóngDã tràng còn xe cát hoài côngBao năm rồi, người có vui không?Sao ta vẫn ở hai đầu nỗi nhớVẫn … Đọc tiếp Quay về đi

Hai kẻ cô đơn

Tìm trong đêm chút dáng hồng rực rỡMắt chói loà khuất lấp ngàn xưaAnh dong xe ngoằn ngoèo lối nhỏNỗi buồn riêng đeo bám kiếp giang hồ Ngày trắng tay mơ dựng cơ đồAnh ngỡ như mình chưa từng cô độcCòn có em đang cùng leo dốcSuýt nữa chúng mình rơi xuống vực sâu Rồi chúng mình cũng chẳng được bền lâuHai kẻ cô đơn … Đọc tiếp Hai kẻ cô đơn

Chiếc bóng cũng già

Có ai lặng thầm trong mưaBất chợt phố phường ướt sũngNỗi nhớ ùa về, lạ lẫmNgười xưa, gác lạnh, hiên nhà… Có ai đã từng đi xaNhư dòng sông không trở lạiCũng hết một thời mê mãiTiệc vui rồi dứt. Đêm tàn! Có ai xuôi ngược dặm ngànNgoảnh nhìn, tuổi xuân đâu thấyChiếc bóng cũng già run rẩyKiếp người – một giấc mơ phai Đọc tiếp Chiếc bóng cũng già

Giang hồ

Náo nhiệt dòng xe chiều sẫm tốiMột mình quán vắng ngắm đèn lênNăm tháng giang hồ chân chưa mõi Thuyền tình một chiếc vẫn lênh đênh Nỗi nhớ, niềm thương như mạch suốiÂm thầm, róc rách mảnh hồn côiĐã mấy mùa yêu trăng hờn tủiDuyên tình xa khuất áng mây trôi Ta lại về đây, ơi gác vắngMột mình trống lạnh với đêm hoangKỷ niệm ùa … Đọc tiếp Giang hồ

Phố biển

Cà phê sáng nghe rì rào sóng biểnNắng chưa lên, trắng xóa phía chân trờiThuyền xa tít độc hành ngược gióThèm một nỗi buồn bất chợt mưa rơi Chỉ có một người để giận hay dỗi hờnChỉ có một người để yêu và để quênKhúc ca buồn như cuộc tình sắp mấtKhúc quanh vừa lướt vội xe tang Mười giờ kém, tin hồng vẫn bặtBiển … Đọc tiếp Phố biển